Trang Chủ - Kinh Văn - Ngoại Văn - Tư Tưởng - Khảo Cứu - Văn Học - Nghệ Thuật

Sinh Nhật (Mặc Không Tử)

Sinh nhật hiểu nôm na là ngày biểu hiện, ngày ghi dấu sự có mặt của chúng ta trong cuộc lữ này. Tôi vẫn thích gọi kiếp sống này là cuộc lữ thay vì là cuộc sống, cuộc đời. Gọi như thế tôi tự nhắc nhở mình rằng cái “tôi” trong ngoặc kép này đây chẳng phải chỉ hiện hữu trong một đời này, mà nó là hành trình của kẻ tha phương, mà mỗi kiếp sống là quán trọ dừng chân, ngoại trừ những bậc A-la-hán lậu tận.

Đi Tìm Con Sóng (Mặc Không Tử)




Nửa mùa trăng du thủ
Nửa đời em ruổi rong
Tàn đông chưa giũ mộng
Xuân đến rộn tơ lòng.

Em nửa đời là sóng
Rào rạt giữa trùng khơi
Ta nửa đời là biển
Đêm trăng huyền ghé chơi.

Điều Đại Kỵ Năm Ngọ (Toại Khanh)

Nói rốt ráo thì năm nào cũng vậy thôi, cũng 12 tháng với 4 mùa và loanh quanh mấy vụ nắng mưa lạnh nóng. Nhưng riêng cái năm Ngọ này hình như có chút đặc biệt, bởi cái hình ảnh con ngựa trong đó. Cứ nhắc đến ngựa thì trước hết và bao giờ tôi cũng nghĩ ngay đến cái câu Ngựa Quen Đường Cũ. Bốn chữ đó thâm hậu ghê gớm.

Tản Mạn Tết (Mặc Không Tử)

Lanka mấy hôm nay trời trở gió, lạnh. Cái lạnh se sẽ len vào người vô tình làm thức giấc một nỗi nhớ tưởng đã ngủ yên.

Vậy là ba cái Tết tha phương. Tự lúc nào nhỉ? Hắn ngẩn ngơ tự hỏi, sâu trong con người ẩn sĩ của hắn là một lữ khách mãi mãi trên đường? Hay sâu trong dòng máu lãng đãng nghệ sĩ của hắn là một ẩn sĩ đã yên bên một góc núi với thất lá đơn sơ cùng chim muông, cỏ cây và mây trắng?

Ẩn Sĩ (Mặc Không Tử)



Nắng sớm bên triền dốc núi
Vẽ nên cuộc lữ phù hoa
Ẩn sĩ ngồi yên trầm mặc
Hương rừng theo gió bay xa

Uống ngụm trà xanh đượm vị
Suối trong ngồi ngắm bóng mình
Ban mai thơm mùi hoa cỏ
Chim ngàn tụng một biến kinh

Thơ Xuân (Minh Đức Triều Tâm Ảnh)

(Chùm thơ Thất ngôn thập nhị cú)

1.    Xuân Tức Cảnh
Xuân của đất trời, xuân của ai?
Mà nơi non lạnh, liếp thưa cài
Mù mây lững thững chơi đồi vắng
Sương khói lơ thơ dạo lũng dài
Nắng mới nể tình hong ấm tóc

Thử bàn về Cái Tĩnh và Cái Không trong Thơ (Minh Đức Triều Tâm Ảnh)

Đọc một câu thơ, thấy một “nhãn tự”, nghĩa là thấy một chữ đắc địa, thật là thú vị! Đọc một bài thơ, thấy một câu hay thì thật là sảng khoái! Xem một tập thơ, thấy được dăm bảy bài hay, chừng chục bài đường được, số còn lại dẫu chưa đạt nhưng câu kéo, chữ nghĩa ra vẻ đã có một sự lao động nghiêm túc thì thật không uổng phí thời gian “vén mây tìm trăng”!

Cảm Bạt (Minh Đức Triều Tâm Ảnh)

Ảnh Thầy chụp ở Anuradhapura, Sri Lanka
Cảm Bạt "Một Cuộc Đời Một Vầng Nhật Nguyệt"
(Truyện Đức Phật)


Viết xong cuộc đời ngài
Tôi bần thần, dã dượi
Sinh lực tổn hao
Như thân cây không còn nhựa luyện
Như sức ngựa đường dài
Hoàn tất cuộc lữ trình lên đến đỉnh đồi cao
Ôi! Tôi đã chạy đuổi chiêm bao
Muốn vói bắt mảnh trăng trời nguyên thuỷ

Chén Trà (Cao Huy Thuần)

Buổi sáng yên tĩnh, tôi ngồi với chén trà, đọc một trang trà đạo. Trang sách dẫn tôi vào một trà thất truyền thống cạnh một ngôi chùa nhỏ bên xứ Phù Tang.

Đường vào trà thất là một lối đi nhỏ, thoai thoải uốn khúc giữa một khu vườn, trước mặt là đồi núi. Khu vườn xinh xắn, đơn giản. Một dòng nước róc rách chảy ngược chân khách, rêu phủ trên đá, hoa dại lác đác mọc ven bờ.

Tái Sinh (Thích Nhất Hạnh)

Buổi sáng thức dậy, có một đọt lá mới trên cây. Đọt lá mới đến chào đời đâu vào khoảng nửa đêm, sau những vận chuyển không ngừng của nhựa sống trong thân cây, sau khi da cây hé nứt đau đớn cho sự sống mới. Nhưng những chuyển vận ấy những đau đớn ấy cây không nghe cây không cảm thấy, bởi vì cây suốt đêm bận lắng nghe tiếng thì thào của hoa cỏ quanh mình.