Buổi sáng thức dậy, có một đọt lá mới trên cây. Đọt lá mới đến
chào đời đâu vào khoảng nửa đêm, sau những vận chuyển không ngừng của
nhựa sống trong thân cây, sau khi da cây hé nứt đau đớn cho sự sống mới.
Nhưng những chuyển vận ấy những đau đớn ấy cây không nghe cây không
cảm thấy, bởi vì cây suốt đêm bận lắng nghe tiếng thì thào của hoa cỏ
quanh mình.
Trang Chủ - Kinh Văn - Ngoại Văn - Tư Tưởng - Khảo Cứu - Văn Học - Nghệ Thuật
Hiển thị các bài đăng có nhãn Khoảng lặng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Khoảng lặng. Hiển thị tất cả bài đăng
Những Dấu Lặng (Nguyễn Duy Nhiên)
Chúng
ta thường nghĩ rằng một người thành công, hay là một người có ích cho đời là
một người rất bận rộn. Người ta thường nói thì giờ là vàng bạc, vì
vậy lúc nào ta cũng phải biết tận dụng thi giờ của mình, không được hoang
phí. Nhưng có một nhà văn Trung Hoa, ông Lâm Ngữ Đường, nói rằng,
"Thì giờ có ích lợi nhất khi nó không bị bắt dùng vào một việc gì
hết.
Chiếc Bình Bát Của Ta (Nguyễn Duy Nhiên)
Ngày xưa
vào thời đức Phật, mỗi sáng các thầy ôm bình bát của mình đi vào làng để
khất thực. Khất thực có nghĩa là xin vật thực của người để nuôi
thân. Các thầy thong thả đi từ nhà này sang nhà khác, không chọn lựa, mắt
nhìn xuống và yên lặng đứng đợi trước cửa. Và họ tiếp nhận hết bất cứ những
vật thực nấu sẵn nào được người dân bỏ vào bình bát của mình, không khen chê,
vui buồn, và cũng không phân biệt. Với một tâm bình đẳng.
Yêu Thương (TT. Viên Minh)
Tình yêu đích thực là vô điều kiện, là cho đi mà không mong cầu đáp
trả. Thậm chí khái niệm cho và nhận không tồn tại, chỉ còn sự tương giao một
cách trọn vẹn và vô ngã. Tình yêu nam nữ phổ biến hiện nay chỉ là sự trao đổi,
mà hàng hóa chính là cảm xúc và cảm giác của hai bên. Khi còn ảo tưởng về cái
tôi thì không thể xảy ra tình yêu đích thực, vì thế nào cũng có điều kiện nào
đó hiện diện.
Khoảng Lặng (Mặc Không Tử)
Ai
trong chúng ta rồi cũng làm những cuộc từ bỏ. Từ bỏ để nhận ra tâm ta là đóa Vô
Ưu từ lâu bị lãng quên. Từ bỏ để hạnh phúc của ta là mây trời, là nắng ấm, là
cánh hạc thong dong… Từ bỏ vì đời sống vốn dĩ là thế.
Ta
từ bỏ những trò chơi tuổi thơ để chơi trò chơi của người lớn. Nhưng dù là người
lớn hay trẻ thơ, thì ai trong chúng ta ít nhiều cũng gắn bó với một trò chơi
nào đó. Điều khác biệt duy nhất là trò chơi mà chúng ta chọn.
Tìm, Nhìn và Thấy (Vĩnh Hảo)
Sáng
nay trời lành lạnh. Mưa thu phơ phất bay. Chung trà, nóng. Hương trà, thơm. Một
mình thanh thản, ngồi nhìn bâng quơ ra cửa sổ. Có những lúc thật bận rộn, đến
nỗi chỉ thấy công việc, không thấy mình. Cũng có những lúc thật vô vi nhàn rỗi,
chỉ thấy mình với dòng suy tư lặng lờ lãng đãng, chẳng thấy công việc.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



