Trang Chủ - Kinh Văn - Ngoại Văn - Tư Tưởng - Khảo Cứu - Văn Học - Nghệ Thuật

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Lặng (Mặc Không Tử)



Ảnh: Thi Ca Tư Tưởng

Ta gói ghém những lần khân chìm nổi
Cất ở góc phòng thi thoảng ngắm chơi
Chút trầm thoảng hương có bay ngược gió?
Trang kinh thơm – ta cúi lặng, không lời!
 

Tâm Không (Mặc Không Tử)


Từ em bỏ phố lên rừng
Cõi trăm năm mộng lưng chừng cuộc thôi
Vẽ mù sương một phương trời
Viết trang bối diệp thơm lời mẹ ru.

Từ em bỏ lại phù hư
Đạo chừ hôm sớm kinh thư bạn cùng
Lời từ cõi lặng thinh không

Đọc Sách Mẹ Nghe

Đêm ngồi
đọc sách vườn sau

Mẹ già tóc trắng
nghiêng đầu
vai con

Sương giăng giăng,
ánh trăng tròn

Ơ à ơi...
mẹ
Ngủ ngon, giấc nồng!

~ Lục Bát Của Con ~
      (Chơn Hạnh)

Chải Tóc Cho Mẹ

Con
chải tóc mây
cho mẹ

Tay vụng về
như
thuở bé vẫn chơi

Dáng còng
vai nhỏ buông lơi

Bao thiên thu...
mẹ
góc trời riêng con!

~ Lục Bát Của Con ~
      (Chơn Hạnh)


Ru Mẹ Ngủ

Ngoài hiên
gió hát ầu ơ

rơi
rơi nhẹ,
Vu vơ nắng vàng

Khẽ thôi nhé_mùa thu sang

Mẹ ta
vừa ngủ
mơ màng chưa say


~ Lục Bát Của Con ~
    (Chơn Hạnh)

Soi Bóng (Mặc Không Tử)



Vần thơ cũ đã úa màu
Vẫn còn đâu đó nhịp cầu thênh thang
Chiều buông rải ánh nắng vàng
Hồ trong soi bóng ngỡ ngàng trăng xưa
Người về, người đã về chưa?
Đời cô lữ mãi nắng mưa tự tình

Khúc Giao Mùa (Mặc Không Tử)


Khói lam giăng hồ lặng
Câu kinh chiều buông lơi
Mặc thế nhân huyên náo
Không tâm giữa cuộc đời
Như cánh cò chiều vắng
Ngang qua hồ thế thôi

Tự Khúc (Mặc Không Tử)

Áo nhựt bình bạc thếch
Qua bao mùa nắng mưa
Thân gầy lau sậy yếu
Cõng gió sương trái mùa.

Đi qua bao ngày nắng
Đi qua bao ngày mưa
Giữ tâm không lặng bước
Ngày qua xoá dấu mình.


Thời gian trong hơi thở

Nghe Ra (Mặc Không Tử)

Hiên ngoài
then cửa lạnh sương
Nắng mai về ngụ
con đường bỗng dưng
Chim thức giấc
hót vang lừng

Tự khúc gởi Mẹ (Mặc Không Tử)

Lòng biển có bao giờ vơi
Chưa một lần thôi vỗ về bờ cát
Trái tim mẹ
Yêu thương trăn trở...
Giọt lệ âm thầm rơi
Ướt sẫm những hoàng hôn

Lời Thơ Viễn Xứ (Mặc Không Tử)

Bao năm xứ người lưu lạc
Học hành chữ nhớ chữ quên
Bài ca quê hương mẹ dạy
Gió đưa lá rụng bên thềm.

Phố chiều khói sương giăng phủ
Chừng như cũng cợt cũng trêu
Nỗi niềm tha phương, ai hiểu!

Tân Xuân, Thông Điệp Thơ (Minh Đức Triều Tâm Ảnh)



Thơ là phải chảy theo dòng sông sự sống
Thấy thực rong bèo
Lá rác cuộn về Đông
Lại có con trăng lặng lẽ chiếu trên dòng
Và thấy cả trăm bờ nhân sinh xao xác mộng

A Worldly Life with Joy in the Way (Translation by Đạo Sinh)


1.
Though settling in the city,
The way of life I follow is of forest and mountain,
The ten thousand actions calmed and my being at ease.
Already for half a day I have let go of mind and body.
The sources of thirst and desire cease,
No reflection on lovely pearls or precious jades.
Both praises and blames are silenced, too;

Xanh (Minh Đức Triều Tâm Ảnh)





Đạo thiền thở nhẹ khói sương
Ba đời mây trắng, bốn phương bạn lành
Non còn chiếc lá long lanh
Đón trăng, đùa gió, tình xanh bốn bề.


(Am Mây Tía, ảnh MKT)

Gánh Không


Ảnh MKT


Người xuống núi kẻ lên non
Bộ hành xuôi ngược dặm mòn tử sinh
Gánh không túi rỗng đăng trình
Dáng thầy bóng núi bên mình sớm mai.

 ***
(9/ 2013, Thầy Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Mặc Không Tử)