Trang Chủ - Kinh Văn - Ngoại Văn - Tư Tưởng - Khảo Cứu - Văn Học - Nghệ Thuật

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tư Tưởng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tư Tưởng. Hiển thị tất cả bài đăng

Vượt Qua Khuynh Hướng Duy Vật Tâm Linh (Đạo Sinh dịch)

Chương 1: Khuynh Hướng Vật Chất Mang Tính Tâm Linh

Chúng ta đã đến đây để học về tâm linh. Tôi tin tưởng phẩm tính chân thật của sự tìm kiếm này, nhưng chúng ta phải đặt nghi vấn về bản thể của nó. Vấn đề là tự ngã có thể biến mọi thứ trở thành đồ dùng của nó, ngay cả tâm linh. Tự ngã thường xuyên nỗ lực giành giựt và ứng dụng các giáo pháp về tâm linh để thủ lợi. Các giáo pháp này được coi như ngoại vật, nằm ngoài cái “tôi”, một triết lý chúng ta đang cố bắt chước. Chúng ta không thật sự muốn trở thành, hay đồng nhất với giáo pháp. Vì thế, nếu thầy chúng ta nói về phá ngã, chúng ta cũng cố bắt chước phá ngã. Chúng ta cũng thực hiện đầy đủ các động tác, cũng có những cử chỉ điệu bộ thích hợp,

Phân Bón Kinh Nghiệm và Cánh Đồng Giác Ngộ (Đạo Sinh dịch)

Làm thế nào để sinh khởi bodhi, trạng thái giác ngộ của tâm? Luôn có một điều bất ổn lớn lao khi ta không biết phải bắt đầu như thế nào; và hình như ta đang bị vướng mắc không ngừng trong giòng chảy của cuộc đời. Một áp lực thường xuyên từ các ý tưởng, các ý tưởng miên man, cũng như sự mơ hồ và tất cả các loại ham muốn, vẫn liên tục xảy ra. Nếu ta nói theo cung cách của một gã đàn ông ngoài đường phố

Lời tựa "Vượt Qua Khuynh Hướng Duy Vật Tâm Linh" (Đạo Sinh dịch)


Loạt bài nói chuyện sau đây đã được trình bày ở Boulder, Colorado, mùa thu năm 1970 và mùa xuân 1971. Lúc đó chúng tôi vừa mới thành lập trung tâm hành thiền Karma Dzong ở Boulder. Mặc dù phần lớn học trò của tôi đều rất thành tâm trên con đường tâm linh, nhưng họ cũng đã mang đến cho con đường đó nhiều sự mê mờ, nhầm lẫn và mong cầu. Vì thế, tôi thấy cần phải chỉ cho họ một cái nhìn tổng quát về con đường và một số cảnh báo về những hiểm nguy trên con đường đó.

Lô Sơn Chân Diện Mục (Tuệ Sỹ)

Ngược xuôi nhớ nửa cung đàn
Ai đem quán trọ mà ngăn nẻo về
(Tuệ Sỹ)
Lô sơn là một danh thắng kỳ tuyệt. Núi non hùng vĩ, cảnh trí u trầm, mây trắng và sương mù quanh năm bao phủ, từ bao nhiêu đời, nơi đó ẩn tích những cao nhân đắc đạo. Tìm đến đó, để nhìn thẳng vào chân diện mục của Lô sơn, là đã quyết tâm đoạn tuyệt với những vương vấn, buông lơi và thắt chặt, từ mấy vạn đời trước. Thấy chỗ đó, là thấy Tâm Thiền. Nhưng Tâm Thiền thì tịch mặc không nói. Một khi đưa lưỡi dao lên cắt đứt mớ tóc, đoạn tuyệt hồng trần, thì cõi thơ sẽ mất một ngọn sao trời rọi sáng, cho khách tục tử đang còn cặm cụi làm thơ.

Phật Dạy Chăn Trâu (Tuệ Sỹ)

Không hung hăng tàn bạo, bản tánh vốn thuần hậu dễ sai khiến, siêng năng và nhiều nhẫn nại; nhưng lại hay làm bậy do sự si ngốc. Đó là đặc tính của trâu, mà cũng là đặc tính của chúng sinh. Phật không nhất thiết coi chúng sinh như trâu bò. Kinh Phật mà nói đến trâu, là nói đến bản tính si ngốc, vô trí nơi mỗi loài chúng sinh. Hiệu của Phật là Điều ngự sư, nên ngài là một người chăn, hay một người đánh xe khéo léo, đưa chúng sinh đến thành trì an lạc của giải thoát.