| Photo: MKT |
Ngày
xưa ảo mộng là thơ
Ngày nay tĩnh tại kinh thư vô phiền
Chiều buông nắng tắt bên hiên
Cổng sài khép lại cõi miền mặc không…
Ngày nay tĩnh tại kinh thư vô phiền
Chiều buông nắng tắt bên hiên
Cổng sài khép lại cõi miền mặc không…
Cùng với dòng người như lũ đang
hướng về tòa nhà lớn hình bông sen màu hồng tươi cuối đại lộ, Jack xốc lại ba
lô, vừa đi vừa lau những giọt mồ hôi đang chảy thành dòng hai bên thái dương
chàng. Vóc người cao, mắt xanh, tóc vàng và dáng đi uy vệ làm cho chàng nổi bật
giữa dòng người đang mỗi lúc một đông hướng về siêu thị tâm linh. Jane nhận ra
chàng ngay khi chàng sắp băng qua đường. Jane đã đợi Jack ở đây từ trưa, nàng
là người giới thiệu cho Jack biết về siêu thị, nàng nghĩ rằng Jack có thể tìm
thấy thứ Jack muốn tìm nơi siêu thị này.
Sáng Chủ
Nhật. Một người quen gọi phone hỏi tôi sáng nay có viết thêm bài mới bỏ lên mạng.
Họ hỏi bằng cái giọng của bà chủ hỏi người làm. Như tôi ăn lương tháng của ai
đó để viết bài. Tôi chợt nghe chạnh lòng, một cảm giác tưởng đã mất tiêu từ mấy
năm dài vô sở trụ và đặt hết nhân gian ngoài bậc thềm rêu. Vậy mà…