Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi
Bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây
Khối thời gian rơi vào triền đá lặng
Hiện tại nào mất hút ở đầu cây
Đời đạo sĩ, con còng già bỏ tổ
Lên non cao còn sợ nước triều lên
Trang Chủ - Kinh Văn - Ngoại Văn - Tư Tưởng - Khảo Cứu - Văn Học - Nghệ Thuật
Lẩn Thẩn Một Dòng Sông (Minh Đức Triều Tâm Ảnh)
Sống với núi mà tình chưa hóa núi
Nên đôi khi lẩn thẩn một dòng sông
Lẩn thẩn cánh chim màu hoàng hôn ướt sẫm
Cùng cánh bèo xao xuyến nỗi sầu đông
Tiếng ai hát mà bờ xa sóng vỗ
Đẩy con đò trôi hút cõi cô liêu
Nên đôi khi lẩn thẩn một dòng sông
Lẩn thẩn cánh chim màu hoàng hôn ướt sẫm
Cùng cánh bèo xao xuyến nỗi sầu đông
Tiếng ai hát mà bờ xa sóng vỗ
Đẩy con đò trôi hút cõi cô liêu
The Seven Factors of Enlightenment (by Piyadassi Thera)
![]() |
| Ảnh: MKT |
Nhân đọc Triết Học Thế Thân bản dịch Việt ngữ (Tuệ Sỹ)
Saigon trước năm 1973, có khoảng chừng ba hay bốn “dàn máy tính.” Con số quá khiêm tốn. Vì vậy, ngay trong giới Đại học, đây là nói về Đại học Vạn Hạnh, nhất là tại các trường thuộc khoa học nhân văn, số sinh viên hiểu biết về các quy tắc hoạt động của vi tính không nhiều, nếu không nói là hầu như không có. Tất nhiên, trong một phạm vi hạn chế, hoạt động của vi tính đã bắt đầu gây ảnh hưởng trong đời sống của chính sinh viên, học sinh một cách vô hình. Cụ thể, đã có một lớp học sinh chịu ảnh hưởng trực tiếp của vi tính đối với tương lai của mình: đó là số học sinh được gọi là “tú tài IBM”. Đối với số học sinh này,“chiến trường” hay “sân trường” sẽ tùy thuộc hoạt động của vi tính.
Những Ván Cờ (Vĩnh Hảo)
(Viết tặng Th. Tâm Quang)
Đánh cờ tướng là một trò tiêu khiển thú vị lắm. Dàn binh bố trận, đưa quân mình sang xâm lấn nước người, đánh cho tan tác đội ngũ của đối phương, đánh cho tướng địch phải chắp tay đầu hàng. Vừa công vừa thủ, tiền quân hậu quân phối hợp chặt chẽ, chặn đánh quân thù trên từng tấc đất. Lúc thì xe pháo công thành, khi thì tốt ngựa bắt tướng; lúc thì thương tiếc quân sĩ, bảo vệ cả con tốt mọn, khi thì thí mạng bỏ cả xe tượng để giữ lấy chủ soái tối cao. Chẳng lúc nào là không thú vị...
Tao Ngộ (Mặc Không Tử)
Sương đọng trên mi mắt
Long lanh dưới nắng hồng
Bình minh lên tắm gội
Những nỗi buồn hư không.
Tình ta là lá cỏ
Tình ta là mây bay
Piano Sonata 14 (Tuệ Sỹ)
Đứng bên ngoài khung cổng sắt đã khóa kỹ, Nghi nép vào hàng giậu
được kết bằng cây dâm bụt, nhìn vào bóng tối yên lặng đang bao trùm cả tu viện.
Đây không phải là lần đầu tiên chú về trễ, và cũng không phải là người duy nhất
về trễ như vậy. Các chú ranh mắt, hoặc vô tình hoặc cố ý, và bằng cách nào đó,
đã làm cho một chấn song của cửa sắt gẫy hết một đầu, chỉ cần kéo nhẹ qua là
lách mình vào lọt. Rồi sau đó nắn lại, cánh cửa sắt vẫn lầm lì như không hề
biết đến những cuộc vi hành ngoài luật lệ thỉnh thoảng vẫn xảy ra. Sư trưởng
của tu viện không hề hay biết.
Đôi Bạn (Minh Đức Triều Tâm Ảnh)
Viên toàn quyền người nước Anh cho thủy thủ neo thuyền nơi một bãi vắng; y
leo lên một ngọn đồi nhỏ, đưa ống dòm xem khắp một vùng: Nơi này dân cư thật
thưa thớt, vài xóm nhà nằm cheo leo bên sườn đồi, lan xuống thung lũng, chạy ra
bãi cát. Và cây cối. Và biển xanh. Dãy núi hình rắn lượn trấn phía Bắc hòn đảo
tạo thành một vùng bình nguyên, nổi lên bên sau là mấy chóp núi đá trắng nhọn
mênh mang sương khói… Hồi lâu, viên toàn quyền bước xuống đồi, nói với viên
thông ngôn:
Lời Thề Ban Sơ (Đạo Sinh)
Đảo xanh hứng mấy giọt sầu
Hắt hiu cánh nhạn tìm đâu nẻo về
Mịt mù muôn dặm sơn khê
Trong ta vẫn đọng lời thề ban sơ...
***
On the green island
Some dismal visions
Came to my mind now and then.
Hắt hiu cánh nhạn tìm đâu nẻo về
Mịt mù muôn dặm sơn khê
Trong ta vẫn đọng lời thề ban sơ...
***
On the green island
Some dismal visions
Came to my mind now and then.
Tìm Phật (Mặc Không Tử)
Tìm Phật ở quê người
Lật từng trang kinh sử
Vẫn mù sương lòng con.
Hơn mười năm trăn trở
Tìm Phật, lại tìm con
Dõi theo từng hơi thở
Phật mỉm cười bên con.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)








