Trang Chủ - Kinh Văn - Ngoại Văn - Tư Tưởng - Khảo Cứu - Văn Học - Nghệ Thuật

Tâm Không (Mặc Không Tử)


Từ em bỏ phố lên rừng
Cõi trăm năm mộng lưng chừng cuộc thôi
Vẽ mù sương một phương trời
Viết trang bối diệp thơm lời mẹ ru.

Từ em bỏ lại phù hư
Đạo chừ hôm sớm kinh thư bạn cùng
Lời từ cõi lặng thinh không

Đọc Sách Mẹ Nghe

Đêm ngồi
đọc sách vườn sau

Mẹ già tóc trắng
nghiêng đầu
vai con

Sương giăng giăng,
ánh trăng tròn

Ơ à ơi...
mẹ
Ngủ ngon, giấc nồng!

~ Lục Bát Của Con ~
      (Chơn Hạnh)

Chải Tóc Cho Mẹ

Con
chải tóc mây
cho mẹ

Tay vụng về
như
thuở bé vẫn chơi

Dáng còng
vai nhỏ buông lơi

Bao thiên thu...
mẹ
góc trời riêng con!

~ Lục Bát Của Con ~
      (Chơn Hạnh)


Ru Mẹ Ngủ

Ngoài hiên
gió hát ầu ơ

rơi
rơi nhẹ,
Vu vơ nắng vàng

Khẽ thôi nhé_mùa thu sang

Mẹ ta
vừa ngủ
mơ màng chưa say


~ Lục Bát Của Con ~
    (Chơn Hạnh)

Soi Bóng (Mặc Không Tử)



Vần thơ cũ đã úa màu
Vẫn còn đâu đó nhịp cầu thênh thang
Chiều buông rải ánh nắng vàng
Hồ trong soi bóng ngỡ ngàng trăng xưa
Người về, người đã về chưa?
Đời cô lữ mãi nắng mưa tự tình

Khúc Giao Mùa (Mặc Không Tử)


Khói lam giăng hồ lặng
Câu kinh chiều buông lơi
Mặc thế nhân huyên náo
Không tâm giữa cuộc đời
Như cánh cò chiều vắng
Ngang qua hồ thế thôi

Tự Khúc (Mặc Không Tử)

Áo nhựt bình bạc thếch
Qua bao mùa nắng mưa
Thân gầy lau sậy yếu
Cõng gió sương trái mùa.

Đi qua bao ngày nắng
Đi qua bao ngày mưa
Giữ tâm không lặng bước
Ngày qua xoá dấu mình.


Thời gian trong hơi thở

Bí Mật Võ Đạo (Minh Đức Triều Tâm Ảnh)

Tajima lấy tấn, loang kiếm một đường theo thế Yogo rồi thu kiếm đứng bất động giữa làn mưa tuyết. Mắt y nhòa đi nhưng óc y tỉnh thức cao độ. Y bắt đầu thực hành yếu chỉ nhập môn thượng thừa tâm pháp: Chuẩn bị đi vào trạng thái này là loại bỏ các tư niệm, tạp niệm, để tâm trôi chảy thong dong như đám mây mùa hạ, như dòng nước mùa xuân... 

Bóng người in giữa ánh tuyết mang đường nét cô đơn và vĩnh cửu như bức tranh chấm phá của một họa gia Sumiye.

Truy Tìm Tự Ngã (Tuệ Sỹ)

Chúng ta hãy khởi đầu đọc kinh Kim-cang như một tác phẩm văn học. Giá trị văn học là sự biểu hiện thẩm mỹ của nội dung tư tưởng. Kinh Kim-cang được soạn tập bằng tiếng Phạn tiêu chuẩn, nhưng rất tiếc chúng ta không thông thạo thứ cổ ngữ này, nên cũng chắc chắn là không thể hiểu hết những tư tưởng ẩn áo của kinh hàm chứa trong các từ ngữ và các câu văn. Như người không biết chữ Hán mà đọc thơ Đường qua một bản dịch thì không thể thưởng thức hết giá trị của bài thơ. Lời thơ là lời của phàm phu mà còn vậy, huống chi lời kinh là lời của Phật. Tuy nhiên, không hiểu chữ Hán thì đọc thơ Đường qua các bản dịch cũng được. Nhưng cũng nên nói thêm là thế giới xưa nay chưa có Huệ Năng thứ hai.

Ý Nghĩa Quy Y Ba Chặng Đường Tu Tập (Thích Nữ Trí Hải)


I. Có ba chặng đường đến giác ngộ: Nhân thiên (con đường nhỏ hay chặng một), Thanh văn, Duyên Giác (con đường trung hay chặng hai), Bồ tát (con đường lớn hay chặng ba). Ở mỗi chặng, động lực tu tập một khác, có thể tóm tắt trong hai yếu tố: Sợ hãi và mong cầu. Chặng một, động lực tu hành là sợ đọa ba ác đạo, mong được phước báo trời người. Chặng hai, sợ đến cả phước báo cõi trời người vì bấp bênh, vì vô thường chi phối. Bởi thế nỗi sợ hãi của Thanh văn là sợ sinh tử luân hồi, và mong cầu của Thanh văn là mong cầu giải thoát. Chặng ba là Bồ tát đạo thì thấy cầu giải thoát cho riêng mình chưa đủ, trong khi bao nhiêu chúng sinh như cha mẹ bà con mình đang ngụp lặn trong biển khổ.