Ta gói ghém những lần khân chìm nổi Cất ở góc phòng thi thoảng ngắm chơi Chút trầm thoảng hương có bay ngược gió? Trang kinh thơm – ta cúi lặng, không lời!
Vẫn còn đâu đó nhịp cầu thênh thang Chiều buông rải ánh nắng vàng Hồ trong soi bóng ngỡ ngàng trăng xưa Người về, người đã về chưa? Đời cô lữ mãi nắng mưa tự tình
Tajima lấy tấn, loang kiếm một đường theo thế Yogo rồi thu kiếm đứng bất động giữa làn mưa tuyết. Mắt y nhòa đi nhưng óc y tỉnh thức cao độ. Y bắt đầu thực hành yếu chỉ nhập môn thượng thừa tâm pháp: Chuẩn bị đi vào trạng thái này là loại bỏ các tư niệm, tạp niệm, để tâm trôi chảy thong dong như đám mây mùa hạ, như dòng nước mùa xuân... Bóng người in giữa ánh tuyết mang đường nét cô đơn và vĩnh cửu như bức tranh chấm phá của một họa gia Sumiye.
Chúng
ta hãy khởi đầu đọc kinh Kim-cang như một tác phẩm văn học. Giá
trị văn học là sự biểu hiện thẩm mỹ của nội dung tư tưởng. Kinh Kim-cang
được soạn tập bằng tiếng Phạn tiêu chuẩn, nhưng rất tiếc chúng ta không thông
thạo thứ cổ ngữ này, nên cũng chắc chắn là không thể hiểu hết những tư tưởng ẩn
áo của kinh hàm chứa trong các từ ngữ và các câu văn. Như người không biết chữ
Hán mà đọc thơ Đường qua một bản dịch thì không thể thưởng thức hết giá trị của
bài thơ. Lời thơ là lời của phàm phu mà còn vậy, huống chi lời kinh là lời của
Phật. Tuy nhiên, không hiểu chữ Hán thì đọc thơ Đường qua các bản dịch cũng được.
Nhưng cũng nên nói thêm là thế giới xưa nay chưa có Huệ Năng thứ hai.