Trang Chủ - Kinh Văn - Ngoại Văn - Tư Tưởng - Khảo Cứu - Văn Học - Nghệ Thuật

Nhớ Mẹ (Mặc Không Tử)



Những đêm dài heo hút giữa lòng con
Đôi mắt mẹ hiện về sâu thăm thẳm
Chừ tuổi hạc gầy hao theo tuế nguyệt
Sương đêm rơi trong cõi nhớ chập chùng.

Cảm Bạt 2 (Minh Đức Triều Tâm Ảnh)

Cảm Bạt “Một Cuộc Đời Một Ngôi Sao”
(Truyện Ngài Xá-Lợi-Phất)

Trong trường miên nỗi nhớ

gió vô tận rì rào
cát hồng, đốm tía lả tả bay
sóng tâm tư dạt dào
mây, vén ra trên khung xanh
bóng người lừng lửng
từ sát-na mà hiển hiện vô cùng

Tâm Giáo Án (Minh Đức Triều Tâm Ảnh)


Dập dờn ký ức mù sương
Nỗi nhớ lật từng trang, từng trang
Có ngọn đèn cô liêu, hiu hắt
Năm mươi năm, đường dài thấm mệt
Và con ngựa già mù mịt bụi nhân sinh…

Nến và Hoa (Mặc Không Tử)


Thắp lên một ngọn nến
Lặng lẽ chung trà pha
Nến hồng hoa hồng nở
Một bình minh chan hòa.


Hoa hồng có tàn nở
Buồn vui cũng thoảng qua


Không nên cho kẻ phàm tục xuất gia trong giáo hội thanh tịnh của đức Bổn Sư (Trích từ kinh Mi Tiên Vấn Đáp)

(Bộ kinh Milindapanha xuất hiện vào khoảng năm trăm năm sau Phật Niết-bàn, do ngài Pitakaculàbhaya ở trung Ấn Độ trước thuật bằng tiếng Pàli. Nội dung kể lại những câu hỏi, đáp giữa vua Milinda và tỳ kheo Nàgasena. Những câu hỏi thì đa trí, sắc bén mà lời giải đáp lại thâm sâu, quảng kiến, lợi tuệ; nhiều khi chỉ là những ví dụ cụ thể, bình dân, giản dị, rất bổ ích cho các nhà học giả, người nghiên cứu, kẻ đa nghi cũng như sự học Phật của các hàng hậu tấn.)
 
- Thưa đại đức! Trẫm nghe rằng giáo hội của Đức Tôn Sư trong sạch, quý báu, cao thượng lắm phải chăng?
- Tâu, vâng.
- Trong giáo hội ấy, tất cả Tăng chúng và Ni chúng đều là người đã chứng đắc các quả vị thanh tịnh cả chăng?

Đạo (Mặc Không Tử)





Đạo nằm sau con chữ
Trang kinh em thuộc lòng
Bao năm làm khách lữ
Thấu hiểu đời huyễn không.

Thi Điếu Cố Đại Trưởng Lão Minh Châu (Minh Đức Triều Tâm Ảnh)

Tưởng niệm
giác linh Người,

Hỡi ôi!
Kính quý thay!
Bi xót thay!
Sinh diệt tợ đốm hoa
Sắc không như ánh chớp


Đạp Tuyết Tầm Mai (Minh Đức Triều Tâm Ảnh)

Buổi sáng mùa đông năm ấy, tu viện Thiên Môn, phía Bắc thị trấn Odeti, chợt xuất hiện một người khách lạ. Không biết y bao nhiêu tuổi nhưng nom đã già cỗi lắm. Lão vác một nhánh mai to nặng và thò tay giật chuông cổng tu viện.
Lúc ấy tuyết đang rơi, đường sá phủ từng đống tuyết tròn, nhấp nhô như mộ địa, không một bóng người lai vãng. Gió Tây Bắc ào ào thổi qua, tung tuyết rát mặt. Trời nặng nề, đục, đầy vẻ hăm dọa, có lẽ phải lạnh đến mươi độ âm.



Ẩn Sĩ (Mặc Không Tử)



Nắng sớm bên triền dốc núi
Vẽ nên cuộc lữ phù hoa
Ẩn sĩ ngồi yên trầm mặc
Hương rừng theo gió bay xa

Uống ngụm trà xanh đượm vị
Suối trong ngồi ngắm bóng mình
Ban mai thơm mùi hoa cỏ
Chim ngàn tụng một biến kinh

Giấc Mơ Của Bướm (Mặc Không Tử)

Lòng như biển rộng
Thơ cánh buồm khơi
Chở bao ước nguyện
Tặng phẩm dâng đời.

Thơ là chiếc lá
Chú sâu ngủ yên

Thơ là dòng suối
Rửa trôi lụy phiền.