Trang Chủ - Kinh Văn - Ngoại Văn - Tư Tưởng - Khảo Cứu - Văn Học - Nghệ Thuật

Chiếc Áo Cũ (Minh Đức Triều Tâm Ảnh)

Câu chuyện được kể lại từ thời Phật giáo Thiền tông hưng thịnh, tức là thời đại Kiếm Thương (Kamukara), trong khoảng thế kỷ XII và XIII ở Nhật Bản.
Khi Ô-chu từ giã tông phái Nhật Liên của Nhật Liên thượng nhân (Nichiren Shonin), thì mái tóc đã điểm hoa râm, chàng quay lưng ngọn núi Phú Sĩ bạc đầu, xuyên qua mấy rừng hoa anh đào để đi vào miền xuôi.
Vai với bọc hành lý đơn giản, đầu chiếc nón rộng vành che kín khuôn mặt, từng bước một chậm rãi như chúa lạc đà, chàng đi mấy ngày đêm ròng rã, chỉ dành đôi chút nghỉ ngơi.
- Kia rồi!

Tao Ngộ (Mặc Không Tử)


Tao ngộ hôm nay
Giọt sương và nụ hoa
Có phải giọt sương hôm qua?

Nó và Đồi Hoa Vàng (Mặc Không Tử)


Khuya. Nó dậy thật sớm, nó không pha trà uống như thường lệ, mở cái laptop lên và chỉ để ngồi lặng im cùng Secret Garden. Âm thanh vọng về từ khu vườn bí mật. Lạ! Là từng chuỗi thanh âm. À, đúng hơn là suối thanh âm chảy tràn sau một trận mưa đêm. Bầu trời quang đãng, không gian yên tĩnh diệu kỳ. Chỉ còn nó và những thanh âm của Secret Garden.


Một Sớm (Mặc Không Tử)

Có chim rừng là bạn
Một sớm trời tinh sương
Có niềm vui lặng lẽ
Bên chung trà nồng hương


Điếu Văn Cung Tiễn Giác Linh Đại Trưởng Lão Hộ Giác



Ngưỡng bạch giác linh ngài,
Hỡi ôi!
Vầng nguyệt đã lặn mây!
Hoa đàm vừa rụng suối!
Khoảng lặng tâm hồn chợt mịt mù tăm tối
Một đóa hương hiu hắt rụng đài khô
Có phải chăng cơn gió hư vô?


Nhớ Mẹ (Mặc Không Tử)



Những đêm dài heo hút giữa lòng con
Đôi mắt mẹ hiện về sâu thăm thẳm
Chừ tuổi hạc gầy hao theo tuế nguyệt
Sương đêm rơi trong cõi nhớ chập chùng.

Cảm Bạt 2 (Minh Đức Triều Tâm Ảnh)

Cảm Bạt “Một Cuộc Đời Một Ngôi Sao”
(Truyện Ngài Xá-Lợi-Phất)

Trong trường miên nỗi nhớ

gió vô tận rì rào
cát hồng, đốm tía lả tả bay
sóng tâm tư dạt dào
mây, vén ra trên khung xanh
bóng người lừng lửng
từ sát-na mà hiển hiện vô cùng

Tâm Giáo Án (Minh Đức Triều Tâm Ảnh)


Dập dờn ký ức mù sương
Nỗi nhớ lật từng trang, từng trang
Có ngọn đèn cô liêu, hiu hắt
Năm mươi năm, đường dài thấm mệt
Và con ngựa già mù mịt bụi nhân sinh…

Nến và Hoa (Mặc Không Tử)


Thắp lên một ngọn nến
Lặng lẽ chung trà pha
Nến hồng hoa hồng nở
Một bình minh chan hòa.


Hoa hồng có tàn nở
Buồn vui cũng thoảng qua


Không nên cho kẻ phàm tục xuất gia trong giáo hội thanh tịnh của đức Bổn Sư (Trích từ kinh Mi Tiên Vấn Đáp)

(Bộ kinh Milindapanha xuất hiện vào khoảng năm trăm năm sau Phật Niết-bàn, do ngài Pitakaculàbhaya ở trung Ấn Độ trước thuật bằng tiếng Pàli. Nội dung kể lại những câu hỏi, đáp giữa vua Milinda và tỳ kheo Nàgasena. Những câu hỏi thì đa trí, sắc bén mà lời giải đáp lại thâm sâu, quảng kiến, lợi tuệ; nhiều khi chỉ là những ví dụ cụ thể, bình dân, giản dị, rất bổ ích cho các nhà học giả, người nghiên cứu, kẻ đa nghi cũng như sự học Phật của các hàng hậu tấn.)
 
- Thưa đại đức! Trẫm nghe rằng giáo hội của Đức Tôn Sư trong sạch, quý báu, cao thượng lắm phải chăng?
- Tâu, vâng.
- Trong giáo hội ấy, tất cả Tăng chúng và Ni chúng đều là người đã chứng đắc các quả vị thanh tịnh cả chăng?