Hơn mười năm biệt xứ Tìm Phật ở quê người Lật từng trang kinh sử Vẫn mù sương lòng con. Hơn mười năm trăn trở Tìm Phật, lại tìm con Dõi theo từng hơi thở Phật mỉm cười bên con.
Sinh nhật hiểu nôm na là ngày biểu hiện, ngày ghi dấu sự có mặt của chúng ta trong cuộc lữ này. Tôi vẫn thích gọi kiếp sống này là cuộc lữ thay vì là cuộc sống, cuộc đời. Gọi như thế tôi tự nhắc nhở mình rằng cái “tôi” trong ngoặc kép này đây chẳng phải chỉ hiện hữu trong một đời này, mà nó là hành trình của kẻ tha phương, mà mỗi kiếp sống là quán trọ dừng chân, ngoại trừ những bậc A-la-hán lậu tận.
Nói rốt ráo thì năm nào cũng vậy thôi, cũng 12 tháng với 4
mùa và loanh quanh mấy vụ nắng mưa lạnh nóng. Nhưng riêng cái năm Ngọ này hình
như có chút đặc biệt, bởi cái hình ảnh con ngựa trong đó. Cứ nhắc đến ngựa thì
trước hết và bao giờ tôi cũng nghĩ ngay đến cái câu Ngựa Quen Đường Cũ. Bốn chữ
đó thâm hậu ghê gớm.
Đọc một câu thơ, thấy một “nhãn tự”, nghĩa là thấy một chữ đắc địa, thật là thú vị! Đọc một bài thơ, thấy một câu hay thì thật là sảng khoái! Xem một tập thơ, thấy được dăm bảy bài hay, chừng chục bài đường được, số còn lại dẫu chưa đạt nhưng câu kéo, chữ nghĩa ra vẻ đã có một sự lao động nghiêm túc thì thật không uổng phí thời gian “vén mây tìm trăng”!
Cảm Bạt "Một Cuộc Đời Một Vầng Nhật Nguyệt" (Truyện Đức Phật) Viết xong cuộc đời ngài Tôi bần thần, dã dượi Sinh lực tổn hao Như thân cây không còn nhựa luyện Như sức ngựa đường dài Hoàn tất cuộc lữ trình lên đến đỉnh đồi cao Ôi! Tôi đã chạy đuổi chiêm bao Muốn vói bắt mảnh trăng trời nguyên thuỷ