Chương 1: Khuynh
Hướng Vật Chất Mang Tính Tâm Linh
Chúng ta đã đến đây để học về tâm linh. Tôi tin tưởng
phẩm tính chân thật của sự tìm kiếm này, nhưng chúng ta phải đặt nghi vấn về bản
thể của nó. Vấn đề là tự ngã có thể biến mọi thứ trở thành đồ dùng của nó, ngay
cả tâm linh. Tự ngã thường xuyên nỗ lực giành giựt và ứng dụng các giáo pháp về
tâm linh để thủ lợi. Các giáo pháp này được coi như ngoại vật, nằm ngoài cái
“tôi”, một triết lý chúng ta đang cố bắt chước. Chúng ta không thật sự muốn trở
thành, hay đồng nhất với giáo pháp. Vì thế, nếu thầy chúng ta nói về phá ngã,
chúng ta cũng cố bắt chước phá ngã. Chúng ta cũng thực hiện đầy đủ các động
tác, cũng có những cử chỉ điệu bộ thích hợp,
1. Though settling in the city, The way of life I follow is of forest and mountain, The ten thousand actions calmed and my being at ease. Already for half a day I have let go of mind and body. The sources of thirst and desire cease, No reflection on lovely pearls or precious jades. Both praises and blames are silenced, too;
Avalokiteshvara
while practicing deeply with
the Insight that Brings Us to the Other Shore,suddenly discovered thatall of the five Skandhas are equally empty,and with this realisationhe overcame all Ill-being.
“Listen Sariputra,
this Body itself is Emptiness
and Emptiness itself is this Body.
This Body is not other than Emptiness
and Emptiness is not other than this Body.
Làm thế nào để sinh khởi bodhi, trạng thái giác ngộ của tâm? Luôn có một
điều bất ổn lớn lao khi ta không biết phải bắt đầu như thế nào; và hình như ta
đang bị vướng mắc không ngừng trong giòng chảy của cuộc đời. Một áp lực thường
xuyên từ các ý tưởng, các ý tưởng miên man, cũng như sự mơ hồ và tất cả các
loại ham muốn, vẫn liên tục xảy ra. Nếu ta nói theo cung cách của một gã đàn
ông ngoài đường phố
Loạt bài nói chuyện sau đây đã được trình bày ở Boulder, Colorado, mùa thu năm 1970 và mùa xuân 1971. Lúc đó chúng tôi vừa mới thành lập trung tâm hành thiền Karma Dzong ở Boulder. Mặc dù phần lớn học trò của tôi đều rất thành tâm trên con đường tâm linh, nhưng họ cũng đã mang đến cho con đường đó nhiều sự mê mờ, nhầm lẫn và mong cầu. Vì thế, tôi thấy cần phải chỉ cho họ một cái nhìn tổng quát về con đường và một số cảnh báo về những hiểm nguy trên con đường đó.
Từ chiếc bóng muốn vượt qua chiếc bóng Quẩn quanh hoài đỉnh óc với miền tim Máu ngại bụi và tế bào ngại khói Cô đơn dài xa hút một đường chim Bạn bè cũ, người khóc kẻ cười ôm chân cầu hoạn nạn Sợ chống chèo, thuyền hư mục suốt dòng không Hội đèn tàn bên quán chiều, chợ cũ Tha thiết gọi đò nhưng chẳng muốn sang sông
After a hundred years had been elapsing, since the Western’s beginning their studies of Buddhism up to the first part of this century, regardless of the method that claims to be scientific and accurate, they still showed much confused and disappointed when encountering an object of investigation that appears to escape more than a definition. Whether they tried to express all their enthusiasm toward it as did Stcherbatsky or intended to retain the rigorously objective behavior of a scholar, their conclusion was all the same with somehow intense sorrow.